Chương 29

Người đã gặp hết, lễ vật tặng cũng đã xong, nói chuyện thì đã nói cả ngày rồi, từ trong phòng ăn lan tỏa ra từng đợt mùi thơm của thức ăn, bên trong là một bàn ăn to tròn bằng gỗ lim, Tả mẫu thân nấu ăn rất có tiêu chuẩn, trên bàn bày biện tất cả các món, so với nhà hàng bốn sao không hề kém chút nào.

Cũng đã tới lúc phải ăn cơm rồi…

Trì Vị Phong cắn miếng sườn được Tả Thụy Nham đặt vào trong chén của mình, thuận tay lấy một miếng cá cho anh, có qua có lại thôi. Một khi đã quen thuộc với mọi người, cậu cũng không cần người khác phục vụ, đặc biệt xem nhà người ta như nhà mình.

Mọi người cùng ngồi xuống ăn uống, tất cả đều vui vẻ.

Nhưng mà, vẫn còn một câu hỏi chưa có đáp án.

Gia đình Tả tiên sinh bình thường như vậy, Tả tiên sinh anh rốt ruộc gặp phải đả kích gì mà thành người ngoại đạo như vậy a?

Sau đó, đáp án rất nhanh đã tự đưa tới tận cửa.

……..

“Tiểu Long, Tiểu Phượng, đi gọi ông nội bà nội xuống ăn cơm.” Sau khi mọi người ngồi vào bàn, Tả gia đại ca bảo hai đứa trẻ.

Hai tiểu ma tinh vừa mới leo lên ghế ngồi xong, nhìn bàn đầy đồ ăn nóng hổi mà chảy cả nước miếng, nghe xong lời này dĩ nhiên ấm ức trong lòng, cái miệng bĩu bĩu ra, bị ba ba nhà mình trừng đành phải miễn cường lết đi.

Đúng rồi, Tả tiên sinh từng nói nhà anh còn có ông bà nội. Trì Vị Phong nổi lòng hiếu kỳ, quay đầu nhìn về phía cầu thang cuốn.

Chỉ chốc lát sau, Tiểu Long, Tiểu Phượng đã đỡ hai vị lão nhân đi xuống….

Hai người đã hơn 70 tuổi, tóc mai đều đã bạc hết, nhưng thần sắc vẫn còn tinh anh minh mẫn.

Tả mẫu thân đã sắp xếp những món ăn thích hợp cho hai vị lão nhân gia, đồng thời chuẩn bị cả ghế dựa.

Mọi người đều gật đầu chào, một bàn đều là người trong nhà, chỉ có gương mặt Trì Vị Phong là lạ hoắc. Tả lão gia tử có khuôn mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc bén bỗng nhiên quét đến trên người cậu, thoạt nhìn như mấy bộ phim có mấy lão già phong kiến hay chia rẽ các đôi uyên ương vậy.

Trì Vị Phong bị nhìn đến phát run, tay theo bản năng nắm chặt lấy cánh tay của Tả Thụy Nham. Tả Thụy Nham nhìn bàn tay bị cậu nắm gắt gao, nghiêng đầu qua, ghé sát tai Trì Vị Phong nhẹ giọng an ủi

“Không có gì đâu.”

Tả nãi nãi lấy khuỷa tay huých ông bạn già của mình một cái

“Ông đừng dọa đứa nhỏ này.”

Vì thế Tả gia gia cúi đầu, “Uh.”

Ách? Hình như có điểm giống với người nào đó?

Tả nãi nãi nở nụ cười hiền lành, “Tiểu Thụy dẫn Tiểu Trì về nhà ah.”

Tại sao cả nhà họ đều biết mình vậy…. Tả tiên sinh anh là cầm loa đi tuyên truyền sao? Trì Vị Phong là thanh niên ngoan ngoãn của thời đại mới biết kính già yêu trẻ, vì thế đứng lên cúi đầu,

“Tả gia gia hảo, Tả nãi nãi hảo.”

Hai vị lão nhân gật gật đầu, chỉ là một người thì nghiêm mặt, một người thì cười híp mắt.

Tả nãi nãi lại thọt Tả gia gia,

“Ông cười một chút coi, đừng làm Tiểu Trì căng thẳng.”

Tả gia gia lập túc quay qua mặt đối mặt Tả nãi nãi, nghiêm túc biện giải,

“Tôi đang cười.”

A a a a a a cảnh tượng rất quen thuộc, mình đã từng thấy ở nơi nào a, chẵng lẽ đây là trí nhớ về những chuyện đã mơ thấy trong tiểu thuyết hay sao?

“Cười lớn nữa.” Tả nãi nãi giống như nhìn mãi thành thói quen.

Vì thế khóe miệng Tả gia gia run lên một chút.

Nội tâm Trì Vị Phong lệ rơi tuôn trào, cậu quay lại nhìn Tả Thụy Nham với ánh mắt vô cùng thông cảm.

Tả tiên sinh, tôi đã biết, tôi hiểu rồi, nguyên lai anh là di truyền cách lớp, hoàn hảo anh hiện tại bắt đầu hồi phục, bằng không sẽ trở thành cái khuôn y đúc như Tả gia gia a!

Trì Vị Phong nghĩ lại mình lúc trước đã vô tình nhắc nhở Tả Thụy Nham, thật sự làm được thật tốt quá. Cậu dương dương tự đắc nhếch môi nhìn Tả Thụy Nham.

Tả Thụy Nham không hiểu rõ một loạt biểu tình đang biến hóa trên mặt cậu, hơi hơi quay đầu đi.

Dựa vào thói quen ăn cơm của người Trung Quốc, rượu là không thể thiếu.

Tả lão nhị lấy ra một bình rượu, đầu tiên hướng tới Trì Vị Phong rót rượu

“Tiểu Trì, đến đến, uống một chút.”

Tả Thụy Nham trực tiếp giúp Trì Vị Phong đón lấy “Cậu ấy không uống.”

Trong đầu Trì Vị Phong bắt đầu hỏa tốc hiện ra hình ảnh của sự kiện lần trước, cũng một phen đè lại tay của Tả Thụy Nham

“Anh cũng đừng uống nha!”

Anh khi say rượu thì mắc bệnh cuồng hôn môi, nếu ở nơi này mà phát bệnh thì sẽ xong đời đó!

Thế nhưng Trì Vị Phong thật sự không nghĩ tới, nếu Tả Thụy Nham có tật xấu kia, không phải tất cả mọi người trên bàn này sớm đã bị hại hết rồi sao, còn ai dám mời rượu Tả Thụy Nham nữa.

Tả tam tiểu thư nhìn từ đầu tới đuôi, cầm đũa gõ lên mu bàn tay của Tả lão nhị

“Uống gì mà uống, dẹp đi.”

Ở trong nhà này, Tả lão nhị tương đối không có chút địa vị nào, trên thì có ông anh gia trưởng như cha, dưới thì có em gái thủ đoạn lợi hại, đành phải phẫn nộ đem chai bia cất đi.

Uống Vương Lão Cát, Trì Vị Phong cảm giác mình về sau sẽ hoàn toàn kiêng rượu, quên đi, coi như là dưỡng sinh.

Cơm nước xong thời gian cũng không còn sớm, tất cả mọi người đều trở về nhà mình. Tả Thụy Nham cũng lái xe trở Trì Vị Phong về nhà cậu.

Tả phụ thân không biết từ đâu lấy ra một cái hộp nhỏ màu đỏ nhét vào trong tay Trì Vị Phong

“Lần đầu tiên tới nhà của chúng ta, đây coi như là quà gặp mặt.”

Tả mẫu thân ở bên cạnh tiếp lời

“Đúng vậy đúng vậy, chỉ la chút quà mọn, Tiểu Trì con đừng ghét bỏ nha.”

Vấn đề đây không phải là ghét bỏ hay không?! Chỉ là đến ăn một bữa cơm còn có quà nữa? Tả tiên sinh không phải là thiếu thốn bạn bè tới mức cần phải sử dụng tiền bạc để mua chứ?

Trì Vị Phong nhanh chóng đẩy trở về,

“Không nên không nên, con sao có thể nhận được?”

“Chỉ là chút lòng thành, nhận lấy đi.” Tả phụ thân lại đưa tới.

Hai người cứ đứng đó giằng co một hồi, Tả lão nhị sắc mặt có chút lạnh.

Tả tam tiểu thư cầm hộp quà nhét vào trong túi Trì Vị Phong

“Đưa cho em thì em cứ nhận đi!”

Bị ánh mắt nàng trừng tới, Trì Vị Phong không khỏi bước lui vài bước, đụng phải Tả Thụy Nham đang đứng phía sau.

Tả Thụy Nham đỡ lấy cậu, nhìn nhìn Tả tam tiểu thư, sau đó nói với Trì Vị Phong

“Cầm lấy đi.”

“Nhưng mà…”Cho dù không mở ra cũng có thể khẳng định ở trong đó nhất định một vật rất quý giá, cậu sao có thể nhận được cơ chứ?

“Không sao đâu.” Tả Thụy Nham nói.

Thịnh tình không thể chối từ, nếu cậu cứ khăng khăng cự tuyệt, chỉ sợ cả nhà này đều âm trầm xuống.

“Được, được rồi… Cám ơn Tả bá bá,  dì Tả, con… sau này con nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố Tả tiên sinh!”

Nhận một món quà lớn như vậy, Trì Vị Phong nhất định phải biểu lộ chút chân tình. Tuy nói rốt cuộc là ai chiếu cố ai thì không biết.

Vì thế trời quang mây tạnh, mọi người lại quay trở về gương mặt tươi cười.

Trên đường trở về nhà,  Trì Vị Phong lấy ra hộp quà nhìn tới nhìn lui.

Tả Thụy Nham đang lúc đợi đèn đỏ nói, “Mở ra xem đi.”

Trì Vị Phong chà chà ngón tay, run rẩy mở hộp ra, bên trong là một mặt ngọc Quan Âm nho nhỏ.

Chất ngọc lành lạnh xanh biếc

“Cái này… cái này giá bao nhiêu vậy?” Đôi mắt cậu mở to, lời nói cũng có chút lắp bắp.

“Không biết.” Tả Thụy Nham trả lời.

Không được nói như vậy, không biết sao còn đưa cho tôi a? Đem tôi bán đi cũng chưa chắc đáng giá bằng món này đâu!

Tay Trì Vị Phong run lên, đem mặt ngọc Quan Âm bỏ vào trong hộp, để lên trước xe

“Tôi không cần.”

Tả Thụy Nham trầm mặc nhìn cậu một hồi, đem xe chạy đến ven đường rồi dừng lại,

“Cậu không vui sao?”

“Vấn đề không phải có thích hay không a! Món quà này quá quý giá đi!”

“Không quý giá.” Tả Thụy Nham lắc đầu.

Nhà anh có tiền, có thể tính tiền từ đơn vị ngàn trở đi, nhưng nhà tôi chính là bắt đầu tính từ đơn vị đồng a.

Tả Thụy Nham lấy ra mặt ngọc Quan Âm, vòng qua cổ Trì Vị Phong, Đem sợi dây tơ hồng thắt lại phía sau

“Là của cậu.”

“Tôi…” Trì Vị Phong không nói lên lời.

Cửa kính xe phản chiếu ánh sáng chói lọi từ miếng ngọc thạch, đặc biệt chói mắt. Trì Vị Phong quay đầu đi chỗ khác.

Cậu vẫn cảm thấy không yên tâm.