Chương 33

Lời tác giả: Chương này dựa theo cảm nhận của Trì Vị Phong, kì thật cũng có ngược của Tả tiên sinh. Từ những việc xung quanh đoán ra tâm tư của Tả tiên sinh

=o=o=o=o=o=o=o=o=o=o=

=o=o=o=o=o=o=o=o=o=o=

Trì Vị Phong đương nhiên đuổi không kịp Tả Thụy Nham.

Người ta bốn bánh, cậu chỉ có hai chân, chờ Trì Vị Phong nghiệm ra thì đã chạy xuống hết lầu, Tả Thụy Nham cũng không thấy đâu.

Nhưng mà Trì Vị Phong chưa vội, cậu quay đầu lập tức chạy về nhà.

Chờ xe bus hay đón taxi đều rất tốn thời gian, hiện tại Trì Vị Phong không có căn bản đủ bình tĩnh để đứng ở trạm chờ xe hay ngồi lỳ một chỗ vì kẹt xa, chỉ có thể chạy thật nhanh, bỏ lại sau lưng ánh đèn neon cùng ngọn gió đêm.

Trì gia nhị lão đang ngồi ăn cơm trong phòng khách nói chuyện phiếm, chợt nghe tiếng cửa bị đạp mở, Trì Vị Phong một tay chống lên cửa, một tay ấn ngực thở hổn hển.

Cả hai người dạo gần đây vốn đã để ý Trì Vị Phong có điểm bất ổn, chính là Trì gia theo chủ nghĩa tự do nên không hỏi đến. Bây giờ nhìn cậu như vậy, rốt cuộc không thể ngồi yên.

“Sao lại thế này?” Trì phụ thân và Trì mẫu thân vây quanh.

Trì Vị Phong thở phì phò, mạnh mẽ ngẩng đầu, trong mắt chất đầy bi ai, cơ hồ sắp chảy cả nước mắt, thiếu chút nữa hù ba mẹ cậu thụt lùi vài bước.

“Con trai, làm sao vậy? Đừng nóng vội a, không có việc gì đâu.” Trì mẫu thân khẩn trưng vỗ vỗ lưng Trì Vị Phong giúp cậu thuận khí.

“Ba, mẹ.” Biểu tình Trì Vị Phong phi thường nghiêm túc.

Từ nhỏ đến lớn luôn nhìn thấy đứa nhỏ này suốt ngày ầm ĩ, bây giờ lại thấy biểu cảm này của Trì Vị Phong khiến cho họ đều ngây ngẩn cả người.

Sau một lát, Trì phụ thân lấy lại tinh thần, kéo Trì Vị Phong về phía sopha để ngồi xuống

“Đừng khẩn trương, ngồi xuống rồi nói.”

Thế nhưng mông Trì Vị Phong còn chưa kịp dính lên sopha liền quỳ xuống.

Trì gia nhị lão vừa mới an tâm ngồi xuống, thấy Trì Vị Phong quỳ gối, mông cứ như ngồi trên lửa, ra sức kéo cậu dậy.

“Con trai, con trai a, con rốt cuộc làm sao vậy? Cứ nói ra a!”

“Ba, mẹ.” Trì Vị Phong vẻ mặt nghiêm túc, “Con đùa giỡn với tình cảm của người khác!”

Lời cậu nói ra chắc như đinh đóng cột, nhưng lại không có lấy chút áy náy nào. 

“Cái gì? !” Trì phụ thân cả kinh hô lớn, đầu ngón tay chỉ thẳng vào mũi Trì Vị Phong “Con… con…. con…. con! Trước đây dạy con như thế nào? ! Trì gia chúng ta mặc dù không có tiền, cũng không cần tiền của người khác, ngươi tiếp thu thật giỏi a! Giáo huấn Trì gia con đều đã quên sao? ! Cần cù chăm chỉ làm việc, thành thành thật thật làm người a!”

Ba a, kia phông phải là giáo huấn nhà chúng ta, đó là khẩu hiệu của nhà nhà a…. Trì Vị Phong chớp chớp mắt

“Chính là…. Con nói với người đó trên toàn thế giới này con yêu người đó nhất.”

Trì mẫu thân ấn ấn ngực

“Ai nha, huyết áp ta đang tăng cao, con vô duyên vô cớ đi trêu chọc người ta để làm chi?! Trì gia chúng ta không có loại bại hoại phụ bạc, con phải chịu trách nhiệm với người ta.”

“Được.” Trì Vị Phong đáp ứng không chút do dự, sau đó lập tức đứng lên bước ra cửa “Con đi tìm người đó.”

“Chờ một chút.” Trì phụ thân hơi chút tỉnh táo lại, gọi Trì Vị Phong lại hỏi, “Con rốt cuộc làm lỗi với con gái nhà ai?”

“Không phải con gái, là Tả tiên sinh.” Trì Vị Phong mang giày xong đứng ở cửa, trả lời rất hùng hồn.

“Cái gì? ! ! ! !”

Trì mẫu thân trừng lớn hai mắt, sau một lúc lâu mới phun ra một câu, “Ai?”

Vì thế Trì Vị Phong lần nữa nói lại rõ ràng “Tả Thụy Nham, Tả tiên sinh.”

“! ! ! !” Chỉ có như vậy mới có thể biểu đạt được sự khiếp sợ của Trì phụ thân. Ông mở miệng nửa ngày mà không nói ra được nửa chữ, cuối cùng tất cả tâm tư đều hóa thành một câu

 “Thằng con không ra gì! Cút cho ta! ! !”

Trì phụ thân tiện tay quơ lấy chiếc giày trên kệ bên cạnh ném ra ngoài. Trì Vị Phong lui đầu về tránh đi. Giày đập vào mặt của cậu, nhưng Trì Vị Phong không quan tâm, cậu quay đầu bỏ chạy.

Chạy tới dưới lầu, Trì Vị Phong quay đầu lại nhìn ánh đèn phát ra từ cửa sổ mình, trong lòng đương nhiên có chút khổ sở, nhưng vẫn phải cắn răng chạy đi.

Trì gia nhị lão vẫn đang cố gắng tiêu hóa tin tức này, Trì mẫu thân mở cửa nhặt lại giày, mở cửa sổ cười cười xin lỗi hàng xóm.

Đêm nay chỉ sợ đối với ba người nhà Trì gia là một đêm không hề dễ chịu.

Trì Vị Phong đi đến cổng tiểu khu, lấy điện thoại di động ra gọi cho Tả Thụy Nham.

Tiếng nhạc phát ra một lần lại một lần nữa, đến mức não Trì Vị Phong đã thu vào đầy như CD rồi, không nghe máy thì nhắn tin vậy.

Tả Thụy Nham lại không nhận.

Không sao, tiếp tục nhắn. Trì Vị Phong cắn răng tiếp tục nhấn nhấn. Nhấn a nhấn a, nhấn đến mức điện thoại hết pin luôn.

Cái điện thoại chết tiệt, còn nói cái gì có thể hoạt động suốt một ngàn giờ, cái đầu của ngươi thì có a! Trì Vị Phong nghiến răng nghiến lợi, nhưng mà bây giờ phải làm sao đây. Nhà tạm thời không thể quay về, nhưng cậu có thể dùng cục sạc trong công ty. Vì thế Trì Vị Phong liền hướng về phía công ty chạy tới.

Đêm nay số người ở ngoài đường cũng thật đông đi, mặc kệ tâm lý hay là sinh lý, Trì Vị Phong thầm nghĩ muốn hét lớn với đám người ngoài đường, các người nhanh lên đi, yêu một người hóa ra có thể giảm béo nha!

Trong tất cả những người Trì Vị Phong lướt qua, không có người nào mà cậu muốn. Trung quốc 13 triệu dân, giờ phút này trong mắt cậu chỉ có mỗi Tả Thụy Nham.

Sau đó, có lẽ là một kỳ tích, Tả Thụy Nham xuất hiện ở trước mặt cậu.

Anh chỉ mặt áo sơ mi, cà-vạt xiêu vẹo vẹo, một bên áo còn xốc ra ngoài quần, quả thực giống như đang thay đồ một nửa lại bỏ chạy ra ngoài.

Tả Thụy Nham nhìn thấy Trì Vị Phong, vọt tới trước mặt cậu, vừa cố thở vừa cố mở miệng

“Cậu… Khụ khụ khụ.”

Hít vào khong khí lạnh khiến cho anh ho khan liên tục.

Trì Vị Phong nhanh chóng đi qua giúp anh vỗ vỗ lưng “Tả tiên sinh.?”

“Cậu… Khụ, cậu tắt điện thoại?” Tả Thụy Nham cố gắng nói chuyện.

“Đúng vậy a, hết pin rồi.” Trì Vị Phong ngừng tay, sau đó lập tức hiểu rõ vấn đề. “Tả tiên sinh, làm sao anh biết tôi tắt điện thoại? Anh đã gọi lại đúng không?!”

Đó căn bản không phải là câu hỏi mà là cậu đang xác định. Tả Thụy Nham nhất định là đã quyết tâm không nghe điện thoại, chắc là đang thay quần áo được một nửa thì phát hiện tiếng chuông ngừng, phát hiện tắt máy, lo lắng muốn chết liền lao đi.

Nụ cười trên mặt Trì Vị Phong rốt cuộc kìm lại không được, cậu cười đến thật đắc ý.

Cậu như thế nào có thể nghi ngờ Tả Thụy Nham? Người này căn bản không có khả năng ghét cậu a.

Tả Thụy Nham thuận khí, cũng đã bình ồn lại, nhìn nhìn kẻ hiện tại không ra gì vẫn rất thong dong kia Trì Vị Phong.

“Không có việc gì là tốt rồi.” Anh nói xong liền quay đầu bước đi.

“Anh chờ một chút.” Trì Vị Phong gắt gao ôm lấy cánh tay Tả Thụy Nham, lần này bất kể như thế nào nhất quyết không buông ra.

Còn có chuyện gì?” Tả Thụy Nham đứng lại.

“Anh đứng yên nghe tôi nói, nếu anh tùy tiện rời khỏi đây tôi nhất định sẽ làm ma nguyền rủa anh.” Nói ra lời uy hiếp ngu ngốc khó đỡ, Trì Vị Phong hít sâu vài hơi, ổn định tâm tình, tận lực yêu cầu bản thân minh bạch nói ra từng chữ.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thẳng vào mắt Tả Thụy Nham.

“Trên thế gian này tôi yêu anh nhất.”

“Cậu nói nhầm người rồi.” Tả Thụy Nham nói, nhưng lại không rời đi.

“Tôi không có. Những lời này là của Trì Vị Phong nói với Tả Thụy Nham, trên thế gian này người mà Trì Vị Phong yêu nhất là Tả Thụy Nham, không phải người nào khác! Lúc này đây cậu rất rõ ràng, Trì Vị Phong không có cận thị cũng không có bị đau mắt hột, cậu chỉ muốn nói với Tả Thụy Nham: trên thế gian này tôi yêu anh nhất…. Không phải là tin nhắn yêu thương cho mẹ, mà là tình yêu dành cho người yêu…..”

Từ cuối cùng có chút dao động, bởi vì Trì Vị Phong đã bị Tả Thụy Nham ôm lấy.

Tả Thụy Nham giống như dùng toàn bộ khí lực toàn thân ôm cậu, ôm đến xương cốt của Trì Vị Phong cũng thấy đau nhưng cậu lại không than một tiếng. Ôm đi ôm đi a, đem Trì Vị Phong ôm thật chặt, như muốn tiến vào trong máu thịt của Tả Thụy Nham, từ nay về sau đều trở thành một  phần của anh.

“Tôi yêu cậu.” Tả Thụy Nham nói.

“Uh, tôi biết.” Trì Vị Phong ở trong lòng ngực của anh gật đầu, trên đỉnh đầu là phần tóc maí của Tả Thụy Nham cứ cọ qua cọ lại.

“Tôi muốn hôn cậu.” Tả Thụy Nham còn nói.

Trì Vị Phong vặn vẹo chút thân thể để Tả Thụy Nham buông cậu ra, sau đó hai bàn tay áp lên mặt của Tả Thụy Nham

“Thời điểm này anh lên trực tiếp dùng hành động chứng tỏ luôn đi a, xin chỉ thị cái gì a, cũng không cần lãnh đạo ký tên đâu.”

Sau đó Tả Thụy Nham liền cúi đầu, môi áp lấy môi Trì Vị Phong, nhẹ nhàng nói một câu

“Có người nhìn.”

Trì Vị Phong cũng không dời miệng, “Nhìn đi, ngày mai nhất định sẽ bị đau mắt hột.”

Hai đôi môi dính lấy nhau nói chuyện gây ra ma sát làm cho tâm tình ngứa ngáy, hiện tại là thời điểm để yêu đương, ai rãnh đi quản nhiều như vậy a.

Cứ tận tình mà hôn đi.

Secretwind: *cắn khăn tay* thiệt là ngọt ngào khiến cho người ta ghen tỵ mà