Chương 5 (thượng)

mieu ai 5 thuong

Thời gian vội vàng tới vội vàng đi, kể từ sau khi Bạch Hổ và Liệu Liệu gặp nhau, thời gian đã qua rất nhiều tháng rồi, tiết trời đã vào cuối hạ, cây ăn trái trồng bên hồ của Liệu Liệu đã bắt đầu kết không ít những quả nho nhỏ, phát ra hương thơm mát nhànnhạt truyền quanh quẩn khắp cả tửu điểm, toàn bộ bên hồ hoa hoa đều nở, kết quả kết quả, không ít ** theo gió bay bay, phiêu đãng ở giữa không trung mặt hồ, trở thành một cảnh trí khác, tạo nên một lượng lớn rượu khách không muốn rời đi, ở lại nơi này thưởng thức cảnh đẹp, làm cho phòng trống trong tửu điếm càng ngày càng ít, cuối cùng ngay cả phòng của Bạch Hổ cũng dứt khoát để trống, tặng cho các khách nhân có nhu cầu cấp bách cần phòng trọ.

Đối với sự bộc phát này, trong lòng Bạch Hổ thế nhưng lại rất vui vẻ, như vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận suốt ngày ở bên người Liệu Liệu, buổi tối còn có thể ôm Liệu Liệu ngủ.

Bây giờ Liệu Liệu đã quen với niềm vui thú khuê phòng như hắn, bởi vậy tam không năm khi hai người sẽ lại trốn trong phòng tiến hành chu công chi lễ, cuối cùng đi theo chu công đánh cờ, khiến cho Chu Qủa bây giờ chỉ cần vừa nhìn thấy hai người bọn họ, cái miệng nhỏ nhắn liền hé ra mãnh liệt hô: “Thối nát a! Thối nát!”

Bởi vì khách của khách sạn thật sự rất nhiều, chỉ có hai người Chu Qủa, Cỏ Linh Chi căn bản bận rộn không xuể, không phải Liệu Liệu không hỗ trợ, đại đa số thời gian của y không phải lên núi tìm nguyên liệu nhưỡng rượu thì chính là ở trong hầm rượu nhưỡng rượu, trừ hai chuyện này ra, chính là bị Bạch Hổ len lén bắt được vào phòng làm chuyện cá nước thân mật, không còn nhiều thời gian để hỗ trợ nữa.

Vì vậy sau khi thảo luận một chút, dù sao nguyên liệu dùng để nhưỡng rượu, có thể để bọn Chu Qủa thỉnh thoảng lên núi mang về, phần lớn thời gian của Liệu Liệu liền ở lại trong tửu điếm, vì thế dứt khoát để cho Thổ Tinh ở dưới phần thổ nhưỡng trung tâm của tửu điếm, bao gồm tất cả phạm vi đất mà Liệu Liệu đã mua, như thế có thể để cho nhiều người từ yêu tộc tới hỗ trợ hơn, mà cũng có đủ linh khí Thổ Tinh để áp chế yêu khí của nhóm yêu quái.

“Liệu Liệu, hoa nhỏ trên đầu của ngươi đâu rồi?”

Sau khi Bạch Hổ “hầu hạ” Liệu Liệu rời giường, lại không dùng đạo hạnh tinh thâm của hắn mà chạy một đường đi tới đây, lấy năng lực của hắn, chỉ cần hắn muốn, cho dù là ngoài ngàn dặm, trong vòng một ngày là có thể tới được, nhưng mà hắn hắn không muốn tách ra khỏi Liệu Liệu thời gian quá lâu như vậy, nếu không tiểu miêu trong thôn này lại không biết sống chết, luôn thừa dịp lúc hắn không ở đây mà dính ở bên người Liệu Liệu, hại hắn mỗi một lần trở về, chuyện thứ nhất không phải là hôn môi Liệu LIệu đáng yêu của hắn một cái, mà là trừng mắt liếc mấy con tiểu miêu chết tiệt kia trước.

Bởi vì ngày hôm qua hắn có nghe khách rượu trong điếm nói, trong thôn Lạc ở phương bắc có một linh tuyền (nguồn suối linh thiêng), nghe nói hễ là người uống linh tuyền, không bệnh tật sẽ càng thêm cường tráng, có bệnh thì chữa bệnh, muốn xinh đẹp thì uống nhiều lần thì làn da sẽ càng thêm trắng noãn bóng loáng.

Mặc kệ là thật hay giả, hắn nhớ tới Liệu Liệu không yêu thích gì nhiều, nhưng lại phi thường thích uống nước suối, nhất là loại nước mát lạnh tràn ngập linh khí này, đối với Liệu Liệu mà nói, cũng tựa như hắn thích uống rượu vậy, Liệu Liệu cũng thích hưởng thụ những giây phút uống hảo thủy.

Vì vậy sáng sớm hôm nay hắn lập tức phóng tới Lạc thôn, tranh giành trước với một đám người, ước chừng hứng đầy hai túi lớn nước linh tuyền, hai người đều phát hiện nước suổi ở đây quả nhiên có linh khí, tuy rằng lượng linh khí không đủ để trị bách bệnh, đích thật uống nhiều có thể cho thể chất người tốt lên, đối với người tu luyện cũng rõ ràng có công hiệu thanh tâm.

Khi Liệu Liệu nhìn hắn đem nước suối mát lạnh đổ vào trong chén đưa cho y, đôi mắt vui vẻ vì cười mà híp lại, nhìn Liệu Liệu thỏa mãn mỉm cười, trong lòng Bạch Hổ liền rất vui mừng, sau đó đột nhiên nhớ tới mấy ngày gần đây, đóa hoa nhỏ màu vàng trên trán của Liệu Liệu, tại sao không thấy bóng dáng nó đâu nữa.

“A? Ngươi nói bông hoa nhỏ kia hả! Ta giấu đi rồi.”

“Tại sao lại giấu đi, ta cảm thấy trên trán Liệu Liệu đính một bông hoa nhỏ nhìn rất tuyệt.” trên thực tế, hắn cảm thấy Liệu Liệu nhà hắn mặc kệ đeo cái gì cũng đều đẹp cả.

“Bởi vì ta tạm thời không cần, cho nên sẽ không đeo, rất kỳ quái sao?”

Liệu Liệu sờ sờ cái trán, thật ra y cũng không thật sự thích Thổ Tinh khảm ở trên trán y, khi đó thường khiến cho con người hiểu lầm y là một nữ hài tử, làm cho người động tay động chân với y ngày càng nhiều, nhưng mà bởi vì Thổ Tinh nói vị trí kia là tốt nhất, chẵng những thuận lợi cho y hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, càng thuận lợi cho Liệu Liệu giao tiếp, cho nên y mới vẫn để cho Thổ Tinh khảm ở trên trán mình mà không phải ở nơi khác trên cơ thể.

“Đương nhiên không, mặc kệ Liệu Liệu như thế nào ta đều thích.” Nói xong, tay liền đem người ta ôm vào trong lòng, nhưng mà khi thân thể quen thuộc tiến vào trong lòng, Bạch Hổ có chút nhíu mày.

Hắn cảm giác được một cỗ yêu khí rất lãnh đạm đến từ trên người Liệu Liệu, yêu khí mỏng kia cơ hồ khiến cho người ta không thể nào phát hiện được, nhưng hắn là yêu vương đã tu hành ngàn năm, cho dù yêu khí có mỏng đến cỡ nào, hắn vẫn có thể cảm giác được.

Bất quá hắn không lo nghĩ nhiều, hắn đã sớm phát hiện tiểu nhị trong điếm đều là yêu tộc, chỉ bởi vì linh khí trong điếm rất nặng, hai người trung hòa cho nhau thì cơ hồ làm cho người ta không thể nào phát hiện ra mà thôi, cũng không có nghĩa là hắn thật sự hoàn toàn không biết gì cả.

Xem ra đóa hoa nhỏ trên trán của Liệu Liệu, cũng không phải là linh vật bình thường, vì thế mới có thể triệt tiêu hoàn toàn yêu khí trên người Liệu Liệu, thậm chí làm cho cả người Liệu Liệu tản ra một hương vị linh khí lãnh đạm, trước kia hắn còn tưởng rằng bởi vì Liệu liệu đã ở đây lâu dài, hơn nữa còn có nguyên nhân thích uống nước suối tràn ngập linh khí, hiện tại tuy Liệu Liệu không hề trang sức trên trán, theo thời gian càng lâu dài, vẫn lưu lại một ít linh khí trên người Liệu liệu, cuối cùng khiến cho hắn phát hiện ra một chút yêu khí không bị áp chế.

Nếu hắn đoán không sai, ngọn nguồn đa phần linh khí nơi này đều nằm ở đóa hoa nhỏ trên trán Liệu Liệu.

Liệu Liệu vốn là yêu không phải nhân loại, hắn cũng không để ý, chính bản thân hắn là yêu vương, sao có thể quan tâm đối tượng mình thích có phải là yêu tộc hay không, hơn nữa vẫn còn hơn loài người, việc biết Liệu Liệu vốn thuộc yêu tộc càng khiến cho hắn cao hứng, loài người nếu như không tu đạo, nhiều lắm chỉ có thể sống lâu được trăm năm, mà Liệu Liẹu nếu có thể tu luyện thành hình người, chỉ cần y duy trì tu luyện liên tục không ngừng, vấn đề muốn cùng hắn sống hơn một trăm năm một ngàn năm căn bản không phải là vấn đề gì.

Trước đó hắn còn suy nghĩ có nên giúp Liệu Liệu đi tìm một chút sách vở trợ giúp việc tu luyện để cho y tìm hiểu, chính vì hy vọng Liệu Liệu có thể bồi hắn thật dài thật lâu, hiện tại sau khi biết Liệu Liệu là yêu tộc, ngay cả chút vướng bận cuối cùng trong lòng cũng không còn, bất tri bất giác đem vui sướng tràn đầy trong lòng lập tức biểu hiện ở trên mặt.

“Hổ?”

Liệu Liệu nhìn hắn cười đến thật quỷ dị, tay đặt trên bờ vai hắn không khỏi lay động một chút, y lay động như vậy, đích thật là đem người ta thức tỉnh rồi, nhưng mà cũng đổi lại một cái hôn thật sâu.

“Hổ! Nơi này là đại sảnh!” cho dù hoa yêu đối với tầm mắt quanh mình có chậm chạp, nhưng mà động tác rõ ràng thân mật như vậy, y vẫn cảm giác được một ít ánh mắt không đồng ý của rượu khách, nhất là ánh mắt bảo thủ của các vị đạo sĩ, cơ hồ là muốn đập bàn mắng to rồi.

Đương nhiên hắn biết trong lòng Liệu Liệu suy nghĩ điều gì, Bạch Hổ không thèm để ý nhún nhún vai, nếu không lo lắng sẽ đưa tới chú ý của người tu đạo, hắn đã sớm dứt khoát vung taylên, để cho hai người trong nháy mắt biến mất ở trong những tầm mắt này, đi đến địa phương khác thân thiết.

“Có quan hệ gì, ta không để ý.”

“Ngươi không để ý, nhưng mà chúng ta còn phải ở đây sống, đừng khiến cho bọn tỷ tỷ Chu Qủa bị người khác đổi xử bất hảo.”

Có một số nhân loại không biết phân biệt tốt xấu đem bất mãn phát tiết đến trên người những người khác, hơn nữa bộ dáng Bạch Hổ thoạt nhìn thật sự không tốt để đụng tới, bọn họ không dám đem tức giận phát tiết trên người Bạch Hổ, nhất định sẽ nhân cơ hội tìm bọn Chu Qủa tỷ tỷ gây phiền toái, chuyện như vậy không phải chưa từng phát sinh qua.

Bọn Chu Qủa tỷ tỷ sở dĩ thường ở lại chỗ này, ngoại trừ muốn ẩn nấp những người hữu tâm muốn hái linh dược, cũng là hy vọng có thể trải qua một cuộc sống náo nhiệt, nếu như cứ tiếp tục nháo như vậy, đừng nói là tiếp cận cuộc sống sinh hoạt của nhân loại, sợ rằng còn dễ dàng đưa tới sự chú ý của những kẻ hữu tâm kia, dù sao đảm nhận chức vụ ở nơi đây, đều là linh dược trăm năm khó gặp.

Bạch Hổ liếc mắt nhìn mấy người Chu Qủa một cái, nở nụ cười, dắt Liệu Liệu về phía phòng của bọn họ.

“Hổ, bây giờ vẫn còn là ban ngày.” Hơn nữa ngày hôm qua bọn họ đã làm rất nhiều lần, tuy rằng đã thành thói quen, nhưng vẫn rất mệt.

Bạch Hổ nhẹ nhàng cười.

“Yên tâm, ta không phải làm việc kia, ta có chuyện rất quan trọng muốn hỏi ngươi.” ở địa phương này hỏi, người thính tai rất nhiều, nhân loại lại bài xích yêu tộc, tuy rằng hắn có thể mang Liệu Liệu về trong cung bảo hộ, nhưng mà hắn không muốn tùy tiện liền phá hủy đi cuộc sống của Liệu Liệu.

Liệu Liệu không biết hắn muốn nói gì, nhưng mà trong lòng loáng thoáng đã có dự cảm, vì thế ngoan ngoãn để cho hắn nắm tay, rất nhanh trở lại trong phòng.

“Liệu Liệu là người của yêu tộc phải không?”

Vừa vào cửa phòng, Bạch Hổ lập tức bố trí kết giới bên trong, khiến cho người ngoài không thể nghe được người bên trong nói chuyện.

Nhìn thấy động tác tạo kết giới của Bạch Hổ, Liệu Liệu có điểm kinh ngạc nhưng cũng không kinh hoảng như vậy; tâm lý hình như cũng đã sớm có dự cảm, tựa như tỷ tỷ Chu Qủa cả ngày ân cần dạy bảo y, Bạch Hổ quả nhiên không phải một con người bình thường.

Liệu Liệu đơn thuần, cũng không cho rằng Bạch Hổ bởi vì y là yêu tộc mà thương tổn bản thân mình, cho nên rất thẳng thắn gật gật đầu, “Làm sao ngươi biết được, ta nghĩ Thổ Tinh đã đem toàn bộ yêu khí áp chế đi rất khá rồi mà.”

Liệu Liệu thản nhiên, khiến cho Bạch Hổ vừa có điểm đau đầu vừa có điểm cao hứng.

Cao hứng là Liệu Liệu tin tưởng thái độ của bản thân, đau đầu là hắn thật lo lắng giả sử đổi lại một người tâm hoài bất quỹ hỏi Liệu Liệu một vấn đề tương tự, Liệu Liệu không hiểu biết nhiều về lòng người hiểm ác, nếu cũng như thế này ngoan ngoãn gật đầu, kia đã có thể bị xử rồi.

“Hóa ra đóa hoa nhỏ kia là Thổ Tinh, tuy rằng hắn áp chế rất khá, nhưng mà chỉ có thể lừa gạt được đại bộ phận yêu tộc hoặc là người tu hành, đối với yêu tộc đã tu luyện mấy ngàn năm theo loài người, chỉ cần có cơ hội tiếp xúc đến thân thể các ngươi, vẫn cảm giác được một chút yêu khí.” Cho nên lại nói tiếp, bọn Liệu Liệu vẫn là che dấu không tệ lắm.

“Hóa ra là như vậy.” Liệu Liệu giống như một đệ tử ngoan ngoãn gật gật đầu.

Bạch Hổ nhìn động tác cuả y, nhịn không được lấy tay điểm nhẹ một cái lên trán y, nói với Liệu Liệu đang lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

“Không phải chỉ nói hóa ra là như vậy là xong, ta nói cái này vốn là hy vọng ngươi có thể cẩn thận một chút, dù sao ngươi đang ở lại bên trong thôn của nhân loại, nếu một khi bị người nào phát hiện ngươi là yêu tộc, đến lúc đó khẳng định sẽ lập tức bị người ta đuổi giết, nhất là mấy tên Chu Qủa và Linh Chi, ngay cả tên giấu cũng lười giấu, thế nhưng lại có thể thản nhiên công khai hiện sự trân quý của mình ở trước mặt người khác, hôm nay nếu ta là một kẻ phi thường muốn thu thập linh dược để luyện đan, vậy các ngươi có thể đã gặp nguy rồi.” mỗi lần hắn chứng kiến mấy tiểu tử kia hô tên Chu Qủa, Nhân Sâm, Linh Chi từ miệng ra, đều có phần thay bọn nó kinh hãi, may là tửu khách cũng tưởng đó bất quá chỉ là tên giả thôi, nghĩ rằng đem tên mình thay bằng tên linh dược vốn là điểm đặc sắc của tửu điếm này.

“Ta đã biết, ta sẽ cùng bọn Chu Qủa tỷ tỷ nói chuyện, tận lực không để cho khách nhân đụng tới thân thể bọn họ, miễn cho để người ta phát hiện yêu khí trên người.”

“Biết là tốt rồi, không chỉ là bọn hắn, chính ngươi cũng phải cẩn thận.”

Liệu Liệu biết hắn quan tâm mình, khuôn mặt nho nhỏ vui vẻ nở nụ cười, y phát hiện trong thế giới nhân loại, so với sống ở trong thâm sơn vui vẻ hơn nhiều lắm, hơn nữa sau khi gặp được Bạch Hổ, tâm tình cả người y đều phong phú hẳn lên, ở quá khứ y cảm giác được rất ít cái gì là thất tình lục dục, nay y nhất nhất nếm thử, rốt cuộc hiểu được vì sao rất nhiều người bởi vì không thể tự kiềm chế tình cảm mà hãm sâu ở bên trong trần thế.

Cảm giác được người yêu, yêu một người, thật sự rất tuyệt…

Đổi lại là chính bản thân y, chỉ sợ cũng giống như vậy, y nguyện ý dùng tất cả mọi thứ của bản thân, đổi lấy thời gian thật dài ở cùng với Bạch Hổ.

Bạch Hổ sờ sờ khuôn mặt hạnh phúc của y, phát hiện sự hạnh phúc gì đó cũng có thể lây lan, mỗi khi Liệu Liệu cảm thấy cao hứng khoái hoạt, hắn cũng sẽ cảm thụ giống như vậy.

“Nhớ rõ thì tốt rồi, cho nên ta cũng muốn ngươi thẳng thắn một việc.”

“Chuyện gì?” Liệu Liệu ngồi ở trên ghế, hình như cảm thấy được có chỗ không thoải mái, cái mông ngọ nguậy, một đôi mắt ngập nước nhìn đùi Bạch Hổ một chút, rất tự động mà từ trên ghế đứng lên, kéo tay Bạch Hổ, để cho hắn ôm mình, sau đó bản thân ngồi xuống trên đùi Bạch Hổ.

Tất cả thực hiện một lần không có động tác dư thừa nào, bất quá làm thật sự tự nhiên. Khiến cho Bạch Hổ có điểm dở khóc dở cười, rồi lại cực kỳ yêu thương thói quen không tự giác này của y.

Hơi điều chỉnh vị trí hai người một chút, để cho y ngồi ở trên đùi mình thêm thoải mái hơn, lúc này hắn mới tiếp tục đề tài đang nói ban nãy.

“Không chỉ các ngươi là yêu tộc không thôi, ta cũng vậy…”

Vừa mới dứt lời, Liệu Liệu vừa mới đang chơi đùa với cánh tay Bạch Hổ, để cho hắn hoàn toàn bao bọc lấy mình, động tác của y bỗng nhiên dừng lại, sau đó đôi mắt mở to, dừng lại ở hai mắt Bạch Hổ.

“Ngươi vừa mới nói…”

“Ta cũng là yêu tộc, nguyên hình của ta chính là một con hổ.”

Cái miệng nhỏ nhắn của Liệu Liệu mở lớn, bởi vì tin tức đột ngột này đang được cố gắng tiêu hóa cùng lý giải trong bộ não.

Bạch Hổ… kỳ thật… là một… con hổ?

Trong đầu đem cảnh tượng Bạch Hổ thường dán lấy y, ôm lấy y lăn lộn, cùng cảnh tượng mèo con quấn quít lấy y cùng một chỗ hoàn toàn trùng hợp, sau đó vẻ mặt y như như bừng tỉnh đại ngộ, vui vẻ nở nụ cười.

Trách không được, nguyên lai là một con đại miêu, y trước kia cảm thấy Bạch Hổ cùng các tiểu miêu trong thôn không phải hai loại khác nhau, chẵng những đều thích dán lấy y, còn thường xuyên yêu thích dùng đầu lưỡi liếm mặt y, bây giờ quả nhiên chứng minh, Bạch Hổ xác thực chính là một con đại miêu không sai!

“Ngươi nghĩ tới gì thế, tại sao cười thành như vậy?” trước đó tuy rằng Liệu Liệu luôn luôn tươi cười tràn ngập vui vẻ với hắn, nhưng cười tới như bây giờ tay ôm bụng, toàn bộ trong phòng đều vang lên tiếng cười thì quả thật không nhiều lắm, tuy rằng Liệu Liệu như vậy vẫn làm cho hắn muốn hảo hảo ôm chặt yêu thương, nhưng mà hắn cũng không quên trong ánh mắt kia của Liệu Liệu, ngược lại có gì đó rất giống như đang nhìn một vật nhỏ đáng yêu, khiến cho hắn đột nhiên cảm giác được bản thân có phải có phần nhỏ bé rồi hay không?

Khắp thiên hạ đại khái cũng chỉ có Liệu Liệu dám dùng ánh mắt như vậy nhìn hắn, trước kia mỗi lần hắn hiện nguyên hình hoăc lộ thân phận với tình nhân sau hoan ái, kết quả sau khi nói cho bọn họ biết, bình thường bọn họ đều là vẻ mặt sùng bái hoặc bằng không là sợ hãi phải chết, nhất là loại tiểu động vật như giống thỏ hoặc là mấy con chó nhỏ, luôn theo bản năng cho rằng sau khi hắn dùng bọn họ xong rồi, kế tiếp chính là ăn luôn, hại hắn đôi khi sẽ nhìn gương hoài nghi bản thân có phải thật sự nhìn phi thường hung thần ác sát hay không a.

Mà Liệu Liệu, căn bản là không sợ hắn cũng không sùng bái hắn, ánh mắt kia, là ngang hàng…

Bạch Hổ hôn trụ cái miệng nhỏ nhắn đang hé ra cười không ngừng kia của Liệu Liệu, càng nhớ kỹ năm đó lời nói đã nói với Thương Ưng, khi đó hắn rất hâm mộ Thương Ưng có thể tìm được người theo hắn làm bạn cả đời.

“Ngươi rất may mắn.” hắn đã nói như vậy với Thương Ưng, mơ hồ nhìn bộ dáng ở chung của Tuyết Sắc cùng Thương Ưng… lời cứ như vậy liền thốt ra khỏi miệng.

Nhưng mà Thương Ưng có thể hiểu ý tứ của hắn, thật sự hiểu được.

Biết rằng hắn hâm mộ mình sao mà may mắn, có thể có được Tuyết Sắc, để cho tương lai của hắn, không hề cô đơn, trong cuộc sống, có người có thể bồi bản thân khóc bồi bản thân vui cười.

“Ngươi cũng sẽ có… Ngươi cũng sẽ…”

Nghĩ đến đây, Bạch Hổ cười giống như một tiểu miêu trộm được cá, cảm thấy mỹ mãn, cúi đầu hôn trụ cái miệng nhỏ nhắn đang hé cười kia.

“Ô! Ô!” Liệu Liệu kháng nghị đấm đấm ngực Bạch Hổ, y biến trở về nguyên hình thì quả thật không cần dùng mũi miệng hô hấp, nhưng mà y hiện tại là hình người, Bạch Hổ hôn đến vong thần, khiến cho y sắp bởi vì hít thở không thông mà bất tỉnh.

Bạch Hổ mỉm cười, tay bắt lấy hai nắm tay nhỏ của y, lòng tràn đầy vui mừng.

Dừng ở khuôn mặt bởi vì thiếu dưỡng khí của Liệu Liệu mà đỏ bừng, hé ra khuôn mặt muốn cất giấu đi biết bao, vĩnh viễn vĩnh viễn cũng không buông tay.

Tựa như Thương Ưng đã nói với hắn, có lẽ hắn thật sự đã tìm được người có thể cho tương lai hắn không cô đơn, trong cuộc sống của hắn, có thể bồi chính mình cười chính mình khóc.

Đúng vậy… Trong cuộc sống mấy ngàn năm… rốt cuộc, hắn cũng có một người không sợ hắn, không cần thân phận của hắn, có thể cùng chính mình khóc chính mình cười rồi….

***

Secretwind: dạo này ta vs tete lo chơi game bỏ bê nhà cửa T^T